Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét. Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận. Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp.
Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này. Ta cõng nàng đi trên sóng.
Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị. Ông anh chuyển sang bể nóng.
Tôi không có nghị lực. May mà y học chưa chính xác tuyệt đối nên triệt sản vẫn có đứa đẻ tiếp. Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe.
Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội. Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn. Cậu em kia, là một người tốt.
Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh. Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng. Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!
Một khi đã hòa vào xu thế hờ hững của xã hội thì không tránh khỏi thói quen đưa sự thờ ơ và thiếu quan tâm lẫn nhau vào trong gia đình. Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía. Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng.
Ông anh múc hai gáo nước đổ vào lò than. Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng. (Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh).
Này, lấy cho chú mấy chai bia. Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng.
Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được. Lúc ông sắp trút hơi thở cuối cùng, bà vợ nhỏ nhoi rụt rè nắm lấy tay người chồng gia trưởng. Người lớn có quyền nói mình vất vả, rất vất vả hy sinh trong cái khoảng từ làm con đến làm cha mẹ cho đến khi con cái mình làm cha mẹ và sau nữa.