Nhà văn hài lòng với cái giá ấy. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng.
Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác. An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ. Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt.
Mệt hay muốn xin bác cho ôn thi ở nhà cũng phải nói với bác chứ. Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn. Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa.
Em biết không, viết hay sống cuối cùng cũng chỉ là một cuộc lượm lặt xáo trộn thế giới ngăn nắp. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết. Dư luận thì ác nhiều hơn thiện.
Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì. Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn. Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày.
Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra. Xong rồi điên hoặc chết là xứng danh một con người hiếu nghĩa ư? Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa.
Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Viết là một lao động kỳ diệu. Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau.
Vì nếu tiếng nói của bạn sẽ có trọng lực thì có ít nhiều người thấm thía cũng như nhìn nhận lại bản thân. Cái nào không nhớ được thì cũng tốt. Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ.
Cho đến khi hàng mi nàng rủ xuống, nhà văn kéo lại tấm chăn phủ lên thân thể thủy tinh của nàng. Giá nếu biết có ai đã viết về chuyện này thú vị hơn nhiều (chắc là có rồi) thì có lẽ hắn sẽ phải nỗ lực hơn. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi.
Đừng sa sầm mặt như thế. Thằng em ngồi bên phải tôi. (Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh).