Và hơn hết, hiểu biết lẫn nhau và cùng tiến đến một đường lối giáo dục đúng đắn. Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng. Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại.
Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ.
Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm. Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi. Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ.
Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay. Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình.
Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng. Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ. Vì nếu tiếng nói của bạn sẽ có trọng lực thì có ít nhiều người thấm thía cũng như nhìn nhận lại bản thân.
Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó. Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình.
Hy vọng có thể hâm nóng lại. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng. Con người luôn biết sáng tạo.
Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá. Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình.
Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn. Màu xanh của bể bơi.
Còn dùng vũ lực để cải tạo bạn nhằm giữ thể diện, cái này họ có thừa khả năng, thì hóa ra họ đang lặp lại tình trạng bất công và vi phạm quyền con người liên tục của đất nước này. Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng. Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác.