Hãy “tự chất vấn mình”. Trước khi tham dự khóa học, chúng tôi có rất nhiều vấn đề về tiền bạc. Người nghèo muốn được trả công theo thời gian.
Trước kia tôi tin rằng những gì tâm trí tôi nói đều đúng, nhưng rồi tôi học được là trong nhiều trường hợp, trí óc tôi chính là trở lực lớn nhất để tôi tiến đến thành công. Ngược lại, người giàu luôn nhớ câu nói của nhà ngoại giao lỗi lạc Benjamin Franklin: “Nếu bạn nghĩ việc học hành là đắt đỏ, hãy thử phớt lờ nó xem nào”. Muốn “trưởng thành” và làm “người lớn”, bạn phải mở rộng vùng thoải mái của mình.
Tôi nghĩ mình thật vô dụng, tôi là lão già ngu ngốc… cho đến tận hôm nay”. Trong khi đó, các nhà triệu phú lại háo hức tham gia. Người nghèo thấy không thoải mái với những người “thành công quá đáng”.
Trí óc họ liên tục “tua lại” những cảnh về những trở ngại hay những khó khăn, rủi ro đã hay có thể nảy sinh. Đó là sự vui thích, sự tự do, hay sự an toàn, hay địa vị? Điều đó sẽ giúp bạn xác định kế hoạch tài chính trong tâm thức hiện tại của cả đôi bên, đồng thời giúp bạn khám phá nguyên nhân có thể gây bất đồng trong lĩnh vực này. Trên thực tế, đôi khi việc làm giàu là vô cùng vất vả.
Tôi lo rằng mình sẽ thất bại, hay tệ hơn là sẽ thành công nhưng rồi lại đánh mất tất cả. Ông nói tiếp: “Nhưng rồi tôi nhận được vài lời khuyên làm thay đổi cuộc đời tôi, và tôi muốn truyền lại cho cậu”. Tôi chỉ đề nghị bạn tìm một chuyên gia có đủ trình độ và kỹ năng để giúp bạn hoạch định và theo dõi vốn liếng của mình, cụ thể là sẽ cung cấp cho bạn những công cụ, phần mềm, kiến thức, những đề xuất giúp bạn xây dựng thói quen đầu tư có khả năng sinh lời cao.
Bạn nhấn vào phím in và lá thư sẽ chạy ra khỏi máy in của bạn. Người nghèo tham gia cuộc chơi chỉ để không bị thua. Tôi hét lên thật to với trí óc mình cho át đi giọng điệu ghen tỵ ấy.
Kiểu suy nghĩ quanh quẩn “chọn cái này hay cái kia” luôn tồn tại trong đầu óc những người tin rằng: “Nếu tôi có nhiều hơn, thì một người nào đó sẽ có ít đi”. Chỉ cần công việc ấy hợp pháp, có đạo đức và đúng với nguyên tắc xử thế, họ sẽ làm tất cả những gì cần thiết để trở nên giàu có. 98 trong số 100 người giàu ở Mỹ là những người trung thực.
Người nghèo làm việc vất vả, nhưng cảm giác không xứng đáng luôn khiến họ tin rằng họ không phải là người thích hợp để nhận phần thưởng, bất kể công sức đã bỏ ra và cả giá trị mà họ đem lại. Kế hoạch tài chính và thành công trong tâm thức của bạn là gì, và nó đã vô thức đưa bạn đến những kết quả ra sao? Nó được cài đặt để đưa bạn đến thành công, đến cuộc sống tầm thường hay đến tình trạng thất bại về tài chính? Bạn được lập trình để đánh vật với tiền bạc hay để kiếm tiền một cách dễ dàng? Tôi đã được đào tạo để thành công, nên bây giờ tôi muốn đào tạo hàng trăm, hàng nghìn người khác và giúp họ thành công.
Khi bạn oán trách, bạn đang chú tâm vào cái gì, vào những cái tốt cho cuộc sống của bạn hay vào những rắc rối cho bạn? Thường là bạn tập trung vào những phiền toái trong cuộc sống của bạn, và thế là bạn chỉ nhận được ngày càng nhiều những phiền toái. Bởi vì, nếu sự quan tâm là cái mà bạn muốn thì bạn đang sống trong sự thương hại của người khác. Theo định nghĩa thì lời tuyên bố cũng là mang tính nghi thức.
Bộ hồ sơ “Khi bạn đang nợ nần, đừng mua bất cứ cái gì nữa” chưa bao giờ được cài đặt trong đầu cô và nó không tồn tại, có nghĩa là khả năng lựa chọn đó không phải một phương án để cân nhắc. Người giàu làm việc cật lực và tin rằng họ hoàn toàn xứng đáng được tưởng thưởng vì sự nỗ lực đó, và vì những giá trị mà họ đem lại cho người khác. Bạn hãy nhìn xem, trên thế giới có hàng triệu, hàng tỷ người đang làm việc quần quật cả ngày lẫn đêm đấy thôi, nhưng họ có giàu không? Không! Phần lớn trong số họ có giàu không? Không! Phần lớn trong số họ túng quẫn hay gần như thế.