Những mối quan hệ thì vô số, chẳng thua ông to bà lớn nào. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt. Tôi chỉ muốn gỡ ra khỏi chuyện này càng nhanh càng tốt.
Hoặc lúc phấn khích. 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Mẹ vòng sang bên trái tôi.
Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu. Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh. Chỉ thi thoảng lóe lên thôi.
Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên. Nên khi tỉnh hẳn, bạn vừa thấy sướng vì thoát nợ, vừa thấy tiêng tiếc. Cậu em kia, là một người tốt.
Là ích kỷ, rất ích kỷ. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả. Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.
Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo. Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu.
Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. Tẹo nữa, cái giấc mơ nó vẫn sờ sờ ra đấy hay nó mất. Hơn thế, còn để xác định bạn đang không mơ hoặc bạn đang viết trong mơ.
Mà bác thì dùng toàn công thức. Và chúng mình lại lén lút hôn nhau khi con chim lạ trên ngọn cây cao vút vừa hót. Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy.
Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng. Người bảo đời là một bát sơri. Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu.
Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán. Không gì tự nhiên mất đi. Rất rối rắm và hoang mang.