Nhưng mà tôi bỏ học. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì. Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng.
Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần. Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!.
Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần. Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi. Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế.
Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá. Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ. Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc.
Điều bạn muốn nhất có lẽ là để bố thấy bạn hạnh phúc và kiếm được khoản tiền kha khá từ nghề mà bạn lựa chọn. Họ kinh doanh khách sạn. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra.
Ai đó sẽ thật hời hợt nếu nói vì cái kiểu không thích này mà hắn sẽ chẳng đủ điều kiện thấu suốt được. Tôi không chấp nhận một cuộc sống nghèo khó với những năng lực mà tôi tin là mình có. Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh.
Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục. Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt.
Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc. Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết. Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi.
Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác.
Bạn trân trọng nhất những người bào chữa cho người khác trước khi phán xét, và đối xử ngược lại với bản thân. Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy. Họ nào có tội tình gì.