Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm. Nhưng họ cũng không trút giận vô cớ. Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh.
Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi. Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ. Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề.
Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm Người bảo nghệ thuật là khó hiểu. Có thể lúc đó, chàng ta đang vừa trộn vữa vừa miên man với một đôi mắt thảng thốt nào đó vô tình va vào mắt giữa phố ban sớm.
Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa. Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi. Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành.
Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ. Chả nghĩ nhiều cho ai được. Em ngủ từ mười giờ nên không rõ.
Chỉ nói phòng làm bằng gỗ theo kiểu Phần Lan. Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người.
Chị lắc đầu bảo mệt lắm. Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ. Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do.
Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi. Ở đây chắc có một vài sự đánh tráo khái niệm hoặc phi lôgic do hiểu biết ít. Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy.
Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa. Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả.
Tôi cất tờ giấy vào cặp. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi. Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị.