Đúng vào lúc họ cần một niềm tin. Sự im lặng cũng rưa rứa. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến.
Nhưng muốn làm một tấm gương thì có. Hơn nữa, một sinh viên đã nghỉ học non một năm và không có nề nếp. Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ.
Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi. Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ.
Hiện sinh hết thì còn gì là người. Cuộc đời của bác làm rất nhiều cho người khác nhưng biết đâu những công việc ấy lại bù trừ hết cho nhau. Miệng họ mặc kín mít áo quần.
Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi. Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít. Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người.
À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm. Nghỉ hè, đến xem làm được gì, không bằng cấp, lười học, không kiến thức kinh doanh, không thích giao tiếp. Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện.
Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại. Tôi bảo vâng, nhiều nước mà anh. Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp.
Thế giới trong óc thật hỗn tạp. Rồi lại êm êm lan ra. Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội.
Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó. Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi. Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng.
Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình. Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu! Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ.