Tôi có thuật lạ là biết dùng lời lẽ ôn tồn và những lời khen thành thật". Đã học thì phải hành. Lão Tử cũng đã đem ra dạy học trò.
Một người suốt đời làm nghề quảng cáo tự cho mình là thần thánh trong nghệ thuật dẫn dụ người khác mà còn viết một bức thư vô lý như vậy, thì những ông thợ may, làm nệm, làm vườn ra sao nhỉ? Đây, một bức thư nữa của ông chủ sự một nhà ga lớn gởi cho ông Edward Vermylen, theo lớp học của tôi. Than ôi! Xã hội đầy những hạng như vậy, tham lam, hẹp hòi và ích kỷ. Cái giường đó là giường của nó.
Còn có cách gì chê bai một người có giọng mềm mỏng như vậy nữa? Phải hoan hỉ giao du với người thì mới mong người hứng thú giao du với mình. Cả châu u giận dữ ồn ào, như bầy ong vẽ vỡ tổ.
Mình thuyết giáo đã lâu rồi mà sao còn dở vậy? Thì mình cứ nói tự nhiên, dùng ngôn ngữ của mọi người có hơn không? Nếu mình đọc bài đó ra, thì sẽ tai hại cho mình lắm đa!. Tốt lắm! Người thay mặt cho một hãng lớn lại hỏi ý kiến ông để về trả lời cho những viên giám đốc của y! Ông C bèn kéo ghế mời ngồi, rồi trong một giờ đồng hồ ông diễn thuyết về những cái lợi buôn bán ở làng Queens. Nghe ông giảng giải, tôi nhận thấy ông kiên tâm và công bằng lắm.
Nhưng vẫn quyết chí học, học một mình. Xin đáp: Bất kỳ lúc nào và bất kỳ ở đâu. Ông chỉ khoe sự thành công mênh mông của ông thôi, như vậy là làm cho tôi cảm thấy địa vị thấp kém của tôi, ông biết chưa?).
Nhờ trí nhớ kinh dị đó mà Jim Farley đi cổ động đắc lực cho ông Franklin D. Tôi thích dắt con chó nhỏ của tôi lại nơi đó dạo chơi. Người này thiệt thạo nghề, ông làm cho một khách hàng đương thịnh nộ hóa ra hài lòng.
Khi ta có lỗi, ta có thể nhận lỗi riêng với ta. Có lẽ còn đổi họ xuống gói hay khuân đồ nữa là khác, để họ hết tiếp xúc với khách hàng. Tỏ ra rằng ta tin nơi tài năng họ, rằng họ có tài mà họ không ngờ.
Tôi sẽ học thêm được biết bao nhiêu điều!". Công việc của hãng chúng tôi có từng mùa. Lần sau, nếu ông đi ngang, xin mời ông vô chơi, chúng ta bàn luận lâu về chuyện đó.
Vì người nào không còn lấy một nụ cười để tặng kẻ khác, người đó cần nhận một nụ cười hơn ai hết. - Tôi đã suốt đời dựng nó lên, sửa sang nó và tôi lấy làm tự đắc vì nó lắm. một chi tiết không quan trọng.
Bạn có tự cho rằng mình hơn người ấn Độ không? Đó là quyền của bạn. Đó là quy tắc thứ nhất. Như một văn sĩ đã nói: "Đàn bà đào huyệt chôn hạnh phúc gia đình bằng nanh vuốt của họ".