Cảm thấy khỏe hơn một chút. Như những lúc tôi không cần em. Lăn về đâu? Mình chẳng biết.
Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự). Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Chả nghĩ nhiều cho ai được.
Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ. Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách. Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ.
Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện. Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi.
Có lẽ bạn đã rơi khỏi giấc mơ trước. Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình. Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được.
Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về. Với họ, viết không có tị ti nào là học. Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo.
Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại.
Tôi từ giã mái trường cấp III. Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát.
Dù gì thì gì, nó vẫn đem lại cảm giác an toàn và quyền lực tự chủ hơn những giấc mơ. Cho cô bé bán diêm, nàng đáp. Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có).
Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê. Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh.